Game-VN  >  1g88 vip
kq minh ngoc

ngoc Tao đã nói với mày, mày phong lưu cũng đâu cần phải gấp vậy, mày tìm bao nhiêu vợ tao cũng mặc kệ (DG: đoạn này có anh Cường râm xuất hiện, nhưng ta thấy liền bỏ ngay ra ngoài =)), nhưng cái này là hôn nhân đại sự, cũng có nghĩa là mày cũng có khả năng dính vào! Không nói đến thân phận của hai nữ nhân Hồ tộc kia, mà nói ngay cả việc mày cưới mười hai người vợ, làm luôn mười hai tràng hôn lễ, mẹ nó chứ, chuyện này quả thực… quả thực là quá hoang đường! (DG: Ta cũng thấy hoang đường, mẹ nó, lão tử đẹp trai ngời ngời đây cũng chỉ cưới được 1 vợ. BD: Đẹp trai lai láng hai háng đầy lông như ta đến một vợ còn chưa có nói gì lão) ngoc Tìm ta? minhKhông cần. kqCái gì mà không làm được trò trống gì? Đệ thấy tỷ vô dụng tới vậy sao? Thiệt là… Cứ chờ đó, bảo đảm với đệ, chỉ trong vòng nửa năm trên giang hồ sẽ truyền khắp cái tên Vân Lâm. kqPhạm Tiến cầm thánh chỉ lên đọc một hồi, Lý Cáp ở dưới nghe một hồi, rốt cục cũng hiểu được. hoàng đế khen thưởng hắn phát hiện thích khách, bắt hung thủ giết hoàng đế là Sầm Đầu. Ngoài ban thưởng một mớ vàng bạc châu báu tơ lụa còn thăng chức hắn lên nhất phẩm trấn quốc đại tướng quân.

minhCa ca, ca ca! kqTại hạ tất nhiên không dám lừa nhị công tử, có đẹp hay không chút nữa công tử tự nhìn sẽ rõ. Hà Liên Khanh này là sau khi công tử đi Diên Đông phủ được ba năm mới tới. Bình thường nàng chưa từng lộ mặt, tại hạ cũng phải dựa vào quan hệ với lão bản Phiên Hương lâu mới nhìn thấy được một lần. Chậc chậc… giờ nhớ lại vẫn còn cảm thấy kinh tâm động phách, nhan sắc của nàng đúng là hoa nhường nguyệt thẹn… kqTiêu Hàn vỗ đùi khen. minhChị dâu, chị còn nhớ thù năm đó sao? kqBạch Ngưng Sương thấy hắn gọi nhũ danh của mình thì mặt đỏ lên, nhưng vẫn nói:

ngoc Ai nha, cuộc sống như vậy mới gọi là sống chứ. Lý Cáp lúc này chỉ ước sao cho hắn sống như vậy trên giường suốt đời. ngoc Thiên Thiên cao hứng nhìn Lý Cáp, trên mặt lộ ra nụ cười đầu tiên, hàm răng xinh đẹp, và đôi môi non nớt khiến cho Lý Cáp nhìn mà phải ngẩn người. minhLục Chiêu cũng nói: ngoc Tư Đồ Tử Nghiên thản nhiên nói: minhCái này là ông lão kia cho tôi, nói nếu đạo sĩ kia không chịu bỏ qua thì đem nó ra.

ngoc Vưu Mang nghe xong liền nói: ngoc Là con cháu nhà ai mới sớm như thế dám đến nháo sự hả? Chẳng lẻ không biết phía sau Bách Hoa Lâu của chúng ta à?,..” phu nhân trung niên kia vừa đi chửi bới liên tực, vừa thấy nhóm người Lý Cáp không khỏi ngây người ra – ai nha má ơi cục cưng của ta, nam nhân thật cường tráng, con chó cũng thật to! ngoc Áo Nguyệt Nhi làm bị Hỏa Kỳ Lân đốt, Lý Cáp liền mặc lấy một bộ trường bào, ôm lấy Linh Nhi cưỡi lên Kỳ Lân. Tịnh Cơ ngồi ở bên cạnh hắn, Thiên Tú, Phong Di ngồi ở phía sau. kqNgươi không theo đội ngũ tuần tra tường thành, đến đây làm gì? minhThiên Gia giáo lần thứ hai tiến vào thâm sơn, khi đó võ công của giáo chúng vẫn chỉ thường thường, kể cả võ công của giáo chủ trên giang hồ cũng không được xếp vào trước năm trăm. Mà sau vài thập niên im lặng, lần thứ hai xuất hiện Thiên Gia giáo đột nhiên nhiều cao thủ nhất lưu như vậy, nếu để cho những bang phải trên giang hồ biết được, hẳn phải chấn động một phen, một ma giáo mới xuất hiện sao?

kqPhong Di sửng sốt, khó hiểu nói: minhQuận chúa chỉ nghĩ đến việc mới cùng Thánh nữ hôn môi thôi mà run hết cả người, trong lòng từng luồng lạnh lẽo xông lên, không tự chủ được mà run rẩy vài cái. Hắn hít sâu một hơi rồi đưa tay lần xuống dưới quần lót. ngoc “ân, ngươi trở về tiếp tục làm việc đi. Tốt rồi, có thể ăn chút gì đó, ngủ thoải mái chút, mặc xiêm y xinh xắn, cũng có thể làm ít việc. Đợi ngươi chừng nào nghe lời giống như Thiên Thiên vậy, có thể đến bên cạnh bổn công tử. kqĐây là Đàm Bình trấn? ngoc Vưu Mang cười lớn đi đến vỗ vai Lý Cáp:

kqMẫu hậu sao nói lời ấy? kqThị vệ nói: kqTa là không muốn ngươi cùng phụ mẫu phát sinh cái gì. Ngươi phải biết rằng, bọn họ dù sao cũng là phụ mẫu ta. Nhiều năm như vậy, bọn họ luôn luôn đem ta trở thành nữ nhi ruột thịt của mình. ngươi nói chúng ta sao có thể làm cho bọn họ thương tâm khó xử? kqTư Không Minh chậm rãi nói. ngoc Y Tiên thấp giọng rù rì, thấy vậy Lý Cáp cùng Hương Hương cùng tỏ thái độ nghi ngờ.

ngoc Nữ thích khách giận dữ không làm gì được đành quay mặt đi: minhNhị công tử đến chơi có thể nói là phúc khí của tiểu muội nhưng tính tình tiểu muội trước nay rất lãnh đạm, rất khó đi gặp người lạ…ha ha xin công tử thứ lỗi. ngoc Mấy năm trước Lý Cáp từng cho mời hai vị đầu bếp nổi tiếng cả Đại Hạ là Tư Đồ Tử Nghiên và Minh Sư phụ tới làm trong phủ. Chỉ là Minh Sư Phụ thì không mời được vì lão già cả mắt kém rồi không nấu nướng được nữa, chỉ có Tư Đồ Tử Nghiên. Bất quá nàng cũng không cần tiền mà muốn điều kiện là một con Phách Vương Ngư, chỉ cần bắt cho nàng một con nàng sẽ phục vụ miễn phí trong Lý Phủ hai năm. Lý Đông bèn về hỏi Lý Cáp xem có nên ngạnh ép nàng tới hay không, chứ loại Phách Vương Ngư kia đâu phải dễ mà kiếm được Nhưng theo Lý Cáp nghĩ tốt xấu gì người ta cũng là nữ nhân, chẳng lẽ lại dùng vũ lực? Thôi cứ kiếm xem có Phách Vương Ngư không đã. ngoc Nhiều như vậy chắc là không phải người Hồ nghi binh chứ? minhLý Cáp nhìn Lê Anh nằm trong lòng. Tiểu nha đầu cuộn tròn thân thể mềm mại, nằm trên đùi Lý Cáp, vẫn gắt gao ôm lấy ngực của hắn, trên khuôn mặt thanh tú, đôi mi thỉnh thoảng hơi nhíu vài cái, tựa hồ như thấy điều gì đáng sợ trong giấc mộng, lại dùng sức chui sâu vào trong ngực hắn, như muốn chui vào cơ thể hắn vậy, cánh tay ôm thắt lưng hắn càng ngày càng dùng sức. Còn một tay kia, như cũ vẫn nắm thanh vũ khí từng theo Lê Bố nam chinh bắc chiến – câu liêm thương.

ngoc Biên dịch: Đại Y Sư kqói thẳng ra đụng nhau đối với Lý Cáp mà nói chỉ như muỗi đốt inox, căn bản không có xi nhê chút nào a, nhưng hắn kinh hoảng không thôi, phải biết rằng trước đây ai động vào hắn cũng không nhúc nhích chút nào nhưng vừa rồi rõ ràng hắn cảm thấy một ngón tay nhẹ nhàng điểm sau lưng thì thân thể đã bay như tên lửa đụng vào vách thông đạo, mà lực thì lại xuất phát từ trong cơ thể mình. kqSưu sưu sưu sưu ngoc Hà Liên Khanh quan sát vị công tử kia, hắn có diện mạo tuấn dật, đôi mắt có thần, dưới chân một con chó to nằm sấp, trước ngực ôm một con thú nhỏ trắng như tuyết, phía sau là ba đại hán to lớn dị thường, quả thực rất có khí thế. kqTư Không Phiền nhíu mi, hừ lạnh: