Game-VN  >  bo cua
sanca

sanca ĐKM! Thế mày có nhớ đường đến Vạn Lâm tông không? Đừng nói là quên rồi nhá. sanca Lão vu bà chết tiệt, có gan thì một chọi một công bình chính diện đấu với ta, ngươi dùng yêu thuật đùa bỡn chúng ta có còn đáng danh tiền bối không? sanca Diễm Nhi lần đầu làm chuyện này nên còn nhiều chỗ vấp váp, nhưng Lý Cáp cũng mới là lần đầu hưởng thụ trò này nên còn kích động hơn. sanca Lý Cáp cười khổ, lần này không đánh không được. Thương pháp? Ở trên giường, đúng là thương thuật của hắn là vô địch. Nếu mà là so thương pháp này, hắn cầu còn không được. sanca Ha ha, trong quân nhiều ngày nay đều truyền đến uy danh của tướng quân. Đơn phương độc mã trong mười vạn quân Hồ, vào ra an toàn tuy không giết được chủ soái quân Hồ nhưng lại chém được soái kỳ của chúng, thật là dũng mãnh, khiến cho người khác sợ hãi!

sanca Đứng lại! sanca Lý Cáp nhắc lại bốn chữ, lại hỏi: sanca Thanh âm của Lý Cáp bất chợt lạnh lẽo: "Lời bổn công tử nói với ngươi, ngươi không có nghe ư?" sanca Lý Cáp lắc đầu: sanca Tuyết Sơn Ngâm nói tiếp:

sanca Đại ca, huynh bị thương sao? sanca Vân Lâm trừng mắt, bàn tay mềm dùng sức, lỗ tai Lý Cáp lại theo quỹ tích quái dị xoay. sanca Nói xong đi đén trước mặt Lý Cáp, vừa định đưa tay vỗ vai hắn, thì thấy một thân của hắn toàn là máu tươi, trên người còn dính một ít thịt da của kẻ khác, cảm thấy có chút sợ hãi, tay đã đưa đến phân nửa, chỉ dám chạm nhẹ bả vai, rồi rụt về. sanca "Không có gì, chỉ cao hưng thôi!" Lý Tư Hồng nói xong rồi nhìn về phía nhi tử đang khóc, và lại nói: "Nhi tử a, ngươi đã có tên rồi, sau này ngươi gọi là Lý Cáp. Thế nào, thích không?" sanca A! Tiên sinh có biết hắn nơi nào?

sanca Lê Bố thoạt nhìn thì đen, nhưng bộ dáng lại anh tuấn cao lớn, nếu muội muội hắn không đen thì chắc chắn là không khó nhìn. Kỳ thật Lý Cáp cũng đen nhưng mà so với Lê Bố thì là tiểu hắc so với đại hắc. sanca À À không có gì. Ta chỉ cảm thấy không biết giải thích ra sao với Thiên Thiên vì sự xuất hiện của nàng. Cho nên ta muốn ngươi biến trở lại thành hình dạng hồ ly. Nhưng để lúc nào mà ta máu lên thì…Hắc hắc… sanca Lý Cáp thầm mắng Lý Đồng lão ô quy nhiều chuyện kia, nhưng ngoài mặt vẫn không đổi sắc, gật đầu đáp: "Đúng vậy, hài nhi trên đường thấy tiểu khất cai đó có điểm đáng thương, liền quyết định đem nàng về làm thị nữ, cũng miễn cho nương bận tâm tìm thị nữ cho hài nhi." sanca Cái gì Hổ doanh, ta thấy là Ngốc Miêu doanh mới đúng sanca Công tử bây giờ còn dám ăn đồ ta nấu sao?

sanca Nhị công tử, trong khoảng thời gian ngài đi vắng, tiểu nhân luôn như ngài dặn giám sát hai đạo chính ma, ở giữa châm ngòi, bây giờ Ma môn đang chuẩn bị dồn toàn lực ám sát người chính đạo, còn người chính đạo đang ra sức tiêu diệt Ma môn. sanca Lý Cáp không ăn sáng ngay mà đem khay điểm tâm sang phòng Nguyệt Nhi. Gõ cửa một cái, Nguyệt Nhi ở trong tưởng nha hoàn mang điểm tâm sáng tới, bèn nói: sanca Nàng thản nhiên bước lại bên Công Tôn Vô Viễn. sanca Chỉ chốc lát, một chén sữa đậu nành được đưa ngay trước mặt tiểu cô nương. sanca Hắn ngả hẳn người về phía sau nhưng thanh chiến phủ chẳng hề nhúc nhích lấy nửa ly.

sanca Quân lệnh như núi, cho nên đám thân vệ không thể không cầm đao tới gần Lý Cáp. sanca Nạp Lan Bác cắn răng nói. sanca Nguyên lai, chính mình đúng là cô đơn như vậy. sanca Rượu ngon ở vị đâu cần quá nhiều, ha ha, rượu này là tuyệt thế mỹ tửu, cho nên chén nhỏ cũng đủ rồi. sanca Bồi bàn chặn lại nói:

sanca Thiên Thiên đã lột một trái nho khác đưa tới: sanca Hương Hương nghiêng tai lắng nghe, chớp chớp mắt to, nói: sanca Lý Cáp giận dữ vung đao bổ về phía U Hậu, ngoài ý muốn chính là lần này thân ảnh không có lóe lên biến mất mà chạm chân muốn tiến đến gần. sanca Hương Hương không rõ. sanca Dương Cận hỏi.

sanca Cớ sao em vẫn phiêu du mãi sanca Lý Cáp đột phá doanh trại của Hồ Quân đầu tiên, xông vào bình nguyên trống trải Hoa Bình Dã, nhưng cũng quay ngược lại đánh tiếp, dù sao Hổ doanh là một tay hắn tâm huyết huấn luyện, hắn không muốn mất đi những mất mát không đáng có. sanca Mau! Mau tới cứu bản vương! Ai ui! sanca Ngươi đã đến Thiên Sơn chưa? sanca Lý Cáp nhớ tới lúc trước khi mình rời kinh đi Đông Bắc đã cùng Lê Bố ước định khi quay về kinh sẽ không say không về. Bi thương dâng lên, ánh mắt không khỏi nheo lại, đem nước mắt gắt gao ghìm lại trong hốc mắt, cố nén không cho chảy xuống.