Game-VN  >  xsmnth6
cau da nang

cauLý Cáp không khỏi giật mình cả kinh, nghĩ mình có thể thấy rõ tướng mạo cô gái này, thế này chẳng phải cô ta cũng thấy rõ diện mạo của mình. Rõ là hoàng đế đau đến nhắm tít mắt đầu còn lơ mơ mê hoặc nhưng cô gái này lại trợn to hai mắt nhìn mình. daThiên Thiên nhẹ nhàng gật đầu, sau đó liền đứng dậy, đi đến cửa và mở ra, rồi bước ra ngoài. nang Lý Cáp lại nhìn tiểu cô nương kia, đã thấy tiểu cô nương đang làm mặt quỷ với mình, không khỏi vui vẻ khá lắm tiểu tinh linh đáng yêu! daCông Tôn Vô Viễn nghĩ tới nghĩ lui, tên Lý Cáp này sợ không gặp được muội muội thù sẽ không từ bỏ đâu, thôi thì cứ sai nô tỳ vào mời muội muội ra. cauLý Cáp nhíu chặt lông mày đứng ngoài cửa, ánh trăng chiếu một tia sáng ảm đạm qua người hắn vào phòng, thoáng nhìn thân ảnh mặc áo bào đen của hắn trông có chút quỷ dị âm trầm.

cauĐây là cái thần binh lợi khí mà người được xưng là “Thần Ma” kia chế tạo sao? Mấy chục năm trước thấy nó, nó đang cắm trên đỉnh đầu rồng, lúc đó ta thấy nó xấu xí khó coi nên lười nhổ ra, không ngờ nó còn có thể tùy ý biến hóa. Đúng là thất sách mà! cauMột già một trẻ, đúng là đấu rượu, uống uống, Lý thái sư mặt đã dần đỏ, hiển nhiên đã ngấm rượu. daLý Cáp mỉm cười ôm quyền, hướng Đằng Lăng vương cáo từ: nang Lý Cáp cười đi vào nói: cauMẫu thân chỉ hát bài này thôi, mặc dù giọng bà nghe rất êm tai nhưng bà ít hát lắm. Có gì không ổn sao công tử?

nang Thôi được rồi, nàng cứ làm đầu bếp riêng cho ta, trong hai năm ta cam đoan sẽ tìm cho nàng Phách Vương Ngư, được không? cauDâm tặc! ! ! daTa thích yên tĩnh. cauTa nói cấp cho con bốn năm vạn binh mã đương nhiên tính cả binh lẫn mã. Con nhìn xem, tính cả gia súc nữa là hơn năm vạn đấy. nang Cô gái nhỏ này mỗi lần giận dỗi đều đi tới hồ nước ở hậu hoa viên, ngồi bên hồ nghịch nước. Lý Cáp đối với tính cách của biểu muội đã sớm quen thuộc không thể quên thuộc hơn nhưng đối với tâm tư nàng còn chưa hiểu thấu.

nang Lý Cáp khựng lại, nhìn chằm chằm vào tên khất cái. cauĐệ thì khác quá, ngoài ăn uống chém giết như ta, còn biết chơi gái. cauLý Cáp sắc mặt có chút cứng nhắc: nang Hoa Tư, đến tối cùng ta đi dạo phố nhé? Cả ngày ngươi ngồi không trong phủ không buồn sao? Chờ gả vào Lý gia, chỉ sợ cơ hội đặt chân ra khỏi nhà đếu không có. Đến lúc đó ngươi đi theo Hổ Uy tướng quân quay về Hỗ Dương, chắc sẽ chẳng thể ngộ qua cảnh kinh thành phồn hoa này, nhân sinh tiếc nuối? cauĐúng vậy. Có vấn đề gì sao? Phụ thân.

nang Hả…? Lý Cáp? Hổ Uy tướng quân, nhị công tử nhà Lý gia? nang Vâng. daỪ! Chúng ta nhanh lên! daLý Đông nói. daThiên Thiên sụt sịt một hồi trong lòng của Lý Cáp, cũng dần dần ngừng khóc, nhỏ giọng nói: "Bọn họ có rất nhiều người. Có bạch y, có hắc y, có dùng kiếm, có cầm đại chuy. Ân... còn có rất nhiều người đầu trọc nữa. Bọn họ... bọn họ giết phụ thân, rồi giết mẫu thân, ca ca và đại di dẫn theo ta mà chạy. Bọn họ đuổi theo giết chết ca ca, rồi đánh trọng thương ca ca. Oánh nhi rất sợ, rất sợ..." Nhớ lại cảnh tượng bi thảm này, Thiên Thiên vừa mới bình tĩnh lại, không khỏi khẽ run lên.

nang Tốt lắm, không đùa ngươi nữa. Bổn cung gọi ngươi, tự nhiên là có sự tình muốn nói. daMinh Hoằng thở dài đáp: cauLý Cáp híp mắt cười, không để ý đến hắn, rất tự nhiên dắt Thiên Thiên và Diễm Nhi đi vào trong phòng. nang Mạch Đông Khoan liếc mắt: "Ngươi tiểu tử này, lúc học quyền thì không có tinh thần gì, lúc nhắc tới thứ này lại chăm chú như vậy." nang Được rồi được rồi, sao không nói thẳng con anh tuấn tiêu sái, phong lưu đa tình, cho nên nàng ta bị hấp dẫn.

cauHaha, tiểu Vương cũng là hy vọng có được vị trù sư này, đáng tiếc đêm nay lại do sư phụ tiểu Vương mời trong cung ra, là đệ nhất ngự trừ Tư Đồ đại sư. daHổ Uy! daNói chuyện cho cẩn thận một chút, nếu không cái đầu của ngươi cũng bị thiến đấy. daTrâu Kiều cũng dở khóc dở cười: daNhìn vào tiểu cô nương, Lý Cáp đưa ta ngoắt nàng qua đây ngồi cùng nhau.

cauLão đại đã đến, ai dám không nhường chỗ đây? cauLý Cáp lên tiếng nhưng vẫn còn mang đĩa điểm tâm đi thẳng vào bên trong. Thị nự không dám đi theo vào trong, chỉ tiếp tục chăm hoa cỏ ngoài vườn. cauNàng chính là Thiên Tú công chúa? nang Công tử ca kia vừa nhìn thấy Lý Cáp mon men đi đến thì hai chân mềm nhũn. Hắn ta khẩn trương đến mức phải để nữ tử kia dìu chạy về phía sau. Người duy nhất còn tương đối thoải mái chính là tên ẻo lả nhợt nhạt giống đàn bà kia, hắn nhìn Lý Cáp rồi run giọng nói: daLý Cáp hỏi lại.